Vì sao McFred được Ole trọng dụng đến thế ?

  • Thứ Bảy , 09/10/2021 09:15 GTM+7

Cùng chienthuat.net phân tích lý do cặp McFred được trọng dụng ở Man United, và vì sao đó chính là một vấn đề của đội bóng này. Bài viết của Thedevilsdna.

Vì sao McFred được Ole trọng dụng đến thế ?

Những lời giải thích về tầm quan trọng của Fred và Scott McTominay của Ole Gunnar Solskjaer trước trận đấu vòng bảng Champions League gặp Villarreal đã khiến NHM Man United phải tự hỏi vì sao McFred (McTominay - Fred) lại được xem trọng và ưu tiên nhiều đến vậy trong hai năm rưỡi vừa qua. Nhất là khi chính HLV người Na Uy lại đang chịu nhiều chỉ trích sau những màn trình diễn không mấy ấn tượng của đội bóng trong tháng Chín. 

Dù vậy, vấn đề này, cũng giống như mọi vấn đề khác trong bóng đá, không thực sự có được một câu trả lời rõ ràng. Đúng là Man United đang gặp rất nhiều vấn đề dưới thời Ole, một phần vì họ đang thiếu một cấu trúc đội hình bền vững. Vì thế, họ thường xuyên phải sử dụng rất nhiều phương án khác nhau. Fred và Scott McTominay chỉ là một trong rất nhiều những phương án như thế.

Vấn đề của Man United dưới thời Ole

Vì Man United dưới thời Ole có nhiều vấn đề nên rất khó chỉ ra đâu là vấn đề lớn nhất. Tuy nhiên, có một vấn đề bao trùm khiến Man United dưới thời HLV người Na Uy, dù đã thu được rất nhiều thành tựu đáng kinh ngạc trong hai năm rưỡi vừa qua, không thể vươn tới tầm vóc tinh hoa. Đó là các cầu thủ không được hỗ trợ/hưởng lợi từ chiến thuật/hệ thống của đội bóng. United đang không có những bài bản/quá trình rõ ràng để có thể khiến cho mọi việc trở nên dễ dàng hơn với các cầu thủ trong các trận đấu. Nếu các cầu thủ chơi tốt, thì đó là họ đã biết vượt qua những vấn đề trong hệ thống, chứ không phải là nhờ hệ thống đó. 

Ví dụ, Man United từ lâu đã gặp vấn đề trong triển khai bóng. Nhưng Shaw vẫn hoàn thành ấn tượng nhiệm vụ kéo bóng lên phía trước, dù cấu trúc triển khai của đội là rất tệ và không có tác dụng hỗ trợ. Đó là vì Shaw là cầu thủ có khả năng rê bóng và chuyền bóng tốt. Việc Shaw phát triển bóng tốt do đó không thay đổi được thực tế rằng anh đã không nhận được sự hỗ trợ cần thiết. 

Điều này cũng đúng với nhiều vấn đề/vị trí khác. Trong một ngày đẹp trời một cầu thủ có thể chơi xuất thần và tỏa sáng, hay một bản hợp đồng mới có thể mang tới sự nâng cấp cho đội hình. Nhưng tất cả đều không thay đổi được thực tế là hệ thống hiện tại không hỗ trợ được nhiều cho các cầu thủ.

Một chiến thuật tốt phải khuếch đại những điểm mạnh của cầu thủ và che giấu những điểm yếu của họ. Man United không làm tốt nhiệm vụ này dưới thời Ole. Những hoạt động trong thị trường chuyển nhượng Hè vừa rồi đã gây ra một sự mất cân bằng rất lớn trong đội hình, từ đó khiến cho hậu quả của sự thiếu hiệu quả và thất thường của hệ thống trở nên nghiêm trọng hơn. Man United đang bị thừa những cầu thủ tấn công "tốn bóng", bị lệch về cánh trái, trong khi lại không có tiền vệ trụ nào ngoài Matic. 

Nhưng không phải khi nào cũng giải quyết được vấn đề bằng cách mua người. Man United cần một/những cấu trúc tốt để có thể giảm thiểu áp lực lên các cầu thủ. Chính những cấu trúc, những bài bản này sẽ là những gì mà các cầu thủ dựa vào khi mọi việc trên sân không diễn ra như ý. Không có những cấu trúc như thế, các cầu thủ buộc phải tự mình tìm cách giải quyết vấn đề. Đấy là tình trạng thường xảy ra với mặt trận tấn công, khi một cầu thủ được ngợi khen vì một màn "tỏa sáng cá nhân".

Không phải lúc nào việc trao cho các cầu thủ sự tự do và khuyến khích sự sáng tạo từ họ cũng là điều xấu, nhưng cần phải có một sự cân bằng. Ở thời điểm hiện tại, Man United đang bị mất cân bằng, ở chỗ họ có nhiều cầu thủ giỏi, nhưng lại không có được một hệ thống tốt. Có những trận đấu như trước Aston Villa, ta có thể thấy rõ tình trạng phụ thuộc vào các cá nhân. Tất cả là vì Man United mùa này có quá nhiều cầu thủ tấn công danh tiếng. Ban huấn luyện vì thế có thể đã không cưỡng lại được sự cám dỗ của ý tưởng chơi bóng trực diện hơn, hay phụ thuộc vào những phẩm chất ở tầm thế giới của các ngôi sao tấn công (ví dụ như những khả năng chuyền bóng của Bruno hay kỹ năng dứt điểm của Ronaldo), và phớt lờ sự cần thiết của việc phải xây dựng những bài bản, cấu trúc chắc chắn, một công việc phức tạp và tốn thời gian hơn.

Giá trị của Fred và McTominay

Vậy, McFred quan trọng như thế nào trong hệ thống này? Với một hệ thống thiếu ổn định và một cấu trúc rõ ràng, những cầu thủ có khả năng thích ứng cao sẽ tự nhiên được trọng dụng. Đó cũng chính là những phẩm chất lớn nhất của Fred và McTominay. Chỉ riêng sự vượt trội ở các chỉ số thể chất và tinh thần cũng đủ giúp Fred và McTominay chiếm trọn sự tin tưởng của HLV Solskjaer. Cả hai đều thường xuyên đứng đầu bảng xếp hạng những cầu thủ chạy nhiều nhất của United, có thể bao quát được những khoảng không gian rộng lớn, có thể lực thiên phú và đã vào sân là chạy không ngừng nghỉ.

Đó cũng là điều mà Ole đá nói tới trong cuộc phỏng vấn trước trận Villarreal ở Champions League:

"Có thể thấy, khi chúng tôi thi đấu với họ trong đội hình, Man United có được rất nhiều kết quả tốt. Nguồn năng lượng, khát khao thi đấu của họ khiến tôi lúc nào cũng muốn thấy cả hai trên sân. Tôi có thể tin tưởng rằng họ sẽ luôn cống hiến tất cả những gì mà họ có. CĐV thì lúc nào cũng có thể có ý kiến, nói phải dùng ai bỏ ai thì dễ mà." 

Trong một thế trận đầy hỗn loạn mà Man United thường thể hiện, HLV Solskjaer cần sự quyết liệt, cường độ hoạt động và khả năng bao sân của hàng tiền vệ, và ông thường chỉ có được điều mình cần khi cả Fred lẫn McTominay cùng ở trên sân. Vì Ole đã nói tới các thống kê, nên hãy xem những thống kê nói gì về vai trò của McFred: 

Như chúng ta có thể thấy trong biểu đồ trên, ở mùa trước, Fred là cầu thủ có số lần đoạt bóng nhiều nhất của Man United. Các chỉ số liên quan tới khả năng giành lại bóng của anh đều nằm trong top 10% ở châu Âu. Khi anh không có mặt trên sân, Man United lập tức mất đi một cầu thủ có thể đoạt bóng một cách nhanh chóng và dễ dàng. Và đương nhiên là United cũng sẽ có ít bóng hơn để triển khai cách chơi của mình.

Tính thời thời điểm này của mùa giải 2021/22, các chỉ số phòng ngự tính trên mỗi 90 phút của Fred như sau:

3,6 nỗ lực tắc bóng: thứ nhất

2,8 pha tắc bóng thành công: thứ nhất

27,1 hành động gây sức ép: thứ nhất

6,6 hành động gây sức ép thành công: thứ nhất

12,1 pha thu hồi bóng: thứ nhất

Kết luận mà ai cũng có thể rút ra ở đây là Fred có một tầm quan trọng đặc biệt to lớn với United khi họ không có bóng.

Giờ hãy xem nhưng đóng góp của McTominay ở những tiêu chí như trên:

2,1 nỗ lực tắc bóng: thứ hai

1,1 pha tắc bóng thành công: thứ ba

13,9 hành động gây sức ép: thứ tư

2,9 hành động gây sức ép thành công: thứ tám

6,1 pha thu hồi bóng: thứ 11

Dù không thực sự quyết liệt và hiệu quả như Fred, giá trị của Scott ở mặt phòng ngự của Man United là không thể phủ nhận.

Giờ đây, chúng ta đã biết được rằng Ole thích McFred vì sự quyết liệt, ổn định và quyết tâm của bộ đôi này. Những thống kê về khả năng giành lại bóng của họ cũng ủng hộ lựa chọn của vị HLV người Na Uy. Nhưng tới đây có thể trong đầu bạn đang xuất hiện một câu hỏi mới. Tại sao Man United lại cần tới hai chuyên gia tranh chấp ở hàng tiền vệ? Tại sao không thể dùng 1, thậm chí 2, tiền vệ tổ chức ở vị trí pivot?

Câu trả lời thực ra rất đơn giản: Man United có quá nhiều chuyên gia kiến tạo và săn bàn trong sơ đồ 4-2-3-1 quen thuộc của họ. Ở vị trí tiền vệ công (CAM) họ đang có Bruno, một trong những chuyên gia sáng tạo hàng đầu châu Âu và đang được xem là một cỗ máy key pass. Sự có mặt của anh đảm bảo Man United sẽ tạo được nhiều cơ hội và có tỉ lệ đưa bóng vào 1/3 cuối sân cao, tất nhiên với cái giá phải trả là số lần mất bóng cũng cao lên. Phía trước Bruno, Man United có Cristiano Ronaldo, Mason Greenwood và Paul Pogba, đó là chưa kể đến Edinson Cavan, Jadon Sancho và Marcus Rashford. Paul Pogba là người kiến tạo chính, còn Ronaldo và Greenwood sẽ đảm bảo những cơ hội mà Pogba và Bruno tạo ra sẽ không bị bỏ phí. 

Với cách sắp xếp đội hình này, cộng với việc hàng công mất bóng rất nhiều, bộ đôi pivot đương nhiên trở thành cỗ máy thu hồi bóng của đội. Vấn đề là, khi mà cả hai hậu vệ biên cũng dâng cao, trong khi cặp trung vệ phải theo sát các cầu thủ tấn công của đối phương, khoảng không gian mà các pivot phải quản lý là quá rộng lớn. Nhiệm vụ của họ cũng chẳng nhẹ nhàng: vừa phải nỗ lực để giành lại bóng, lại vừa phải nhanh chóng đưa chúng lên cho các cầu thủ tấn công. Chỉ có Scott và Fred mới đáp ứng được áp lực phải giành lại bóng cao như vậy. Biểu đồ dưới đây cho thấy những đóng góp về phòng ngự và phát triển bóng của các tiền vệ Man United mùa trước:

Không phải ngẫu nhiên mà Bruno, Fred và Scott McTominay là bộ 3 thường được sử dụng ở hàng tiền vệ. Họ có được sự cân bằng giữa tranh chấp và phát triển bóng mà Ole mong muốn. Matic đã lớn tuổi, chậm chạp, không thể bao sân và gây áp lực thường xuyên, do vậy không đáp ứng được yêu cầu về cường độ ở vị trí tiền vệ thu hồi. Mata không biết phòng ngự, trong khi Van de Beek không đóng góp nhiều về phát triển bóng.

 Ở đây, chúng ta cũng thấy được lý do vì sao Paul Pogba không thể chơi như một pivot. Pogba không thể đáp ứng được những yêu cầu về phòng ngự, điều Ole nhanh chóng nhận ra sau một vài thử nghiệm. Nhưng một người tài năng như Pogba thì đương nhiên không thể bị bỏ ngoài, nên Ole mới quyết định sử dụng anh như một tiền vệ cánh. Khi đó, McFred trở thành cặp pivot mặc định. Tất cả những điều đó cho thấy Man United đang bị thiếu lựa chọn ở vị trí tiền vệ. Và tại sao họ lại cần một tiền vệ trụ có khả năng điều phối bóng đến vậy.

Dù khả năng phòng ngự của McFred là ấn tượng, họ không phải là những người có thể thống trị hàng tiền vệ, điều đó cũng phần nào giải thích cho phong độ hiện tại của đội chủ sân Old Trafford. Cho tới mùa trước, McFred vẫn đủ khả năng chống chịu bất chấp những khoảng trống trong hệ thống của Man United. Nhưng mùa này, với sự xuất hiện của Ronaldo, và cùng với đó là việc Man United tấn công nhiều hơn và cũng mất bóng nhiều hơn, sức ép lên cặp pivot và các trung vệ trong những tình huống chuyển trạng thái trở nên nặng nề hơn. Đó là lý do chúng ta đã được chứng kiến những trận đấu rất mở, như khi United gặp West Ham hay Aston Villa. Ở những trận đấu này, việc kiểm soát và luân chuyển bóng trở nên khó khăn, và phần lớn thời gian và năng lượng của đội bóng (mà chủ yếu là các pivot cũng như các trung vệ) được dùng vào việc giành lại bóng và cho các pha tranh chấp 50-50.

Hướng đi nào cho Man United

Đến đây, chúng ta đã rút ra được mấy vấn đề chính:

  • - Man United thiếu một hệ thống bền vững
  • - Trong một hệ thống thiếu cân bằng với 4 tiền đạo, các pivot phải là những cỗ máy thu hồi bóng
  • - Fred và McTominay là những cầu thủ thu hồi bóng tốt nhất của United nên họ được ưu tiên là đương nhiên
  • - Nhưng những vấn đề từ đầu mùa cho thấy đây không còn là một sự lựa chọn đáng tin cậy nữa.

Như đã nêu ra ở trên, một hệ thống tốt là một hệ thống có khả năng che giấu các điểm yếu của cầu thủ, nhưng trong hệ thống hiện tại, các vấn đề của cặp pivot và hàng thủ lại thường bị phơi bày. Ví dụ, điểm yếu của Fred là xử lý bước một không tốt, và xu hướng lao vào tranh chấp thay vì giữ vị trí. Không hiểu là vì khâu huấn luyện có vấn đề hay Fred là kiểu học không vào, chỉ biết rằng cho tới bây giờ cả hai điểm yếu đó vẫn hiện hữu trong các trận đấu của Fred. 

Khả năng thu hồi bóng tuyệt vời của Fred, cũng như đóng góp của anh trong khâu phát triển bóng, đã bị làm lu mờ bởi những khoảnh khắc hiếm gặp nhưng để lại hậu quả nghiêm trọng khi anh để mất bóng ở những khu vực gần khung thành hay trong các tình huống tranh chấp 50-50 khi chuyển trạng thái. Một hệ thống cho phép Fred có nhiều thời gian hơn để nhận và xử lý bóng cũng như bọc lót tốt hơn cho anh trong các tình huống chuyển trạng thái sẽ giải quyết được những vấn đề của anh (và của đội). 

Điều này khiến chúng ta phải đặt ra một câu hỏi khác: tại sao hệ thống không thể thay đổi để giúp Pogba và Matic có thể thi đấu ở vị trí mũi nhọn ? Về mặt lý thuyết, điều này là có thể. Cả Matic lẫn Pogba đều là những cầu thủ phát triển bóng tuyệt vời. Nhưng để tận dụng được khả năng này của họ, Man United cần phát triển một hệ thống có thể che giấu những điểm yếu khi phòng ngự của cả hai. Nếu yêu cầu phải chạy hùng hục để đoạt bóng giảm đi, Matic và Pogba hoàn toàn có thể đá chính cùng nhau. Tuy nhiên, việc thiếu những bài bản ổn định và hiệu quả khiến cho việc che lấp những điểm yếu này trở nên hết sức khó khăn. Nên Solskjaer mới có xu hướng lựa chọn những cầu thủ tròn trịa - không quá nổi bật, nhưng cũng không có nhiều điểm yếu. Đấy là một lựa chọn không bền vững.

Chuyện tương tự cũng đúng với các trung vệ. Do không có được sự bảo vệ tốt, các trung vệ của Man United thường phải tham gia vào nhiều những tình huống tranh chấp hơn so với bình thường. Từ đó lại dẫn tới một đòi hỏi dễ hiểu: các trung vệ phải mạnh mẽ và ổn định trong các tình huống tranh chấp. Varane thay cho Lindelof chính là một sự nâng cấp về mảng này (do Lindelof không mạnh về không chiến). Nhưng bản chất - cặp trung vệ phải đối mặt với quá nhiều những tình huống tranh chấp trong các pha chuyển trạng thái - thì không thay đổi. Varane và Maguire có giỏi tới thế nào thì với việc thường xuyên phải phơi mình ra trước những đợt phản công của đối thủ, họ sớm muộn gì cũng phạm sai lầm, hay đơn giản là không thể giúp đội tránh được những bàn thua đương nhiên.

Cả Varane lẫn Maguire đều là những người tranh chấp bóng bổng tuyệt vời

Đó cũng là vấn đề với cặp pivot. Fred và McTominay có xuất sắc tới đâu trong nhiệm vụ thu hồi bóng thì rồi cũng có lúc họ lộ ra sai sót hay không còn hiệu quả khi phải chơi trong một hệ thống buộc họ phải tranh chấp quá nhiều. Một hệ thống được xây dựng cho mục tiêu vô địch không thể là một hệ thống khiến các pivot của họ phải lao lực như vậy. McFred chẳng có lỗi gì cả, lỗi nằm ở cả hệ thống, mà ở đây là hệ thống của Solskjaer. Dù có nâng cấp đội hình (như Lindelof bằng Varane, hay McTominay, Fred bằng một tiền vệ khác "giỏi hơn") thì vấn đề cốt lõi vẫn ở đó.

KDNX (theo Thedevilsdna)

 

Tin liên quan

Cùng chủ đề