Uruguay, chàng tí hon hay gã khổng lồ?

  • Thứ Ba , 25/06/2019 00:00 GTM+7

Vào thời điểm Uruguay chuẩn bị bước vào trận đấu với Pháp ở tứ kết World Cup 2018, dân số ước tính của họ vào khoảng 3,5 triệu người. Tức là bằng một phần ba dân số của Paris; vầng, chỉ Paris thôi, chưa nói tới nước Pháp. Và chưa bằng một nửa dân số Hà Nội (con số hồi 2015 là 7,5 triệu người).

Uruguay, chàng tí hon hay gã khổng lồ?

  • Bài viết từ World Cup 2018

Vào thời điểm Uruguay chuẩn bị bước vào trận đấu với Pháp ở tứ kết World Cup 2018, dân số ước tính của họ vào khoảng 3,5 triệu người. Tức là bằng một phần ba dân số của Paris; vầng, chỉ Paris thôi, chưa nói tới nước Pháp. Và chưa bằng một nửa dân số Hà Nội (con số hồi 2015 là 7,5 triệu người).

Nhưng Uruguay được cho là quốc gia thành công nhất trong lịch sử bóng đá. Trước World Cup 2018, họ đã có 2 chức vô địch thế giới, bằng số lần lên đỉnh của Tây Ban Nha và Anh cộng lại. Họ còn có 2 lần vô địch Olympics (sau 1930, FIFA tính chức vô địch Olympics như một chức vô địch World Cup, và đó là lý do áo đấu của Uruguay có 4 ngôi sao). Và 15 lần vô địch Copa America, nhiều nhất Nam Mỹ, hơn Argentina 1 chức vô địch, và gấp đôi số lần vô địch của Brazil.

Tại sao một quốc gia nhỏ bé như thế có thể duy trì được sự thành công trong một giai đoạn dài là điều khiến tất cả đều thắc mắc muốn tìm câu trả lời. Nhất là khi rất nhiều quốc gia giàu mạnh hơn, đông dân hơn và đầu tư vào bóng đá quyết liệt hơn không thể có được một góc của những thành công mà Uruguay đã có.

Câu trả lời, trước hết, nằm ở cách người Uruguay nhìn nhận bóng đá. Họ có lẽ là quốc gia duy nhất trên thế giới tự định nghĩa chính mình qua bóng đá. Mỗi chiến thắng của đội tuyển Uruguay là một bước tiến lớn của quốc gia. Khi Uruguay đoạt HCV Olympics 1924 ở Paris, chủ tịch của LĐBĐ Uruguay lúc đó là Atilio Narancio dõng dạc tuyên bố: "Chúng tôi không còn là một chấm nhỏ trên bản đồ thế giới nữa."

Tiểu thuyết gia, nhà báo bóng đá nổi tiếng Eduardo Galeano cũng từng viết rằng "chiếc áo xanh da trời chính là bằng chứng cho sự tồn tại của đất nước này. Uruguay không phải là một sai lầm. Bóng đá đã kéo đất nước tí hon này ra khỏi bóng đêm của sự vô danh toàn cầu".

Với người dân Uruguay bình thường, lịch sử Uruguay là lịch sử bóng đá nước này. Hỏi người Uruguay về năm 1986, một phần tư sẽ nói về kỳ World Cup tổ chức ở Mexico, thay vì sự kiện Ley de Caducidad, điều luật cho phép các nhà độc tài được xin tị nạn, là điều luật có tác động cực lớn, được thông qua vào năm đó.

"Trước đây, người ta thông qua bóng đá để tạm thời quên đi các vấn đề chính trị. Bây giờ, người ta dùng chính trị để tạm thoát khỏi bóng đá", vẫn là Galeano.

Yếu tố thứ hai là sức mạnh tinh thần của từng người Uruguay. Bị kẹp giữa 2 người hàng xóm khổng lồ là Argentina và Brazil, người Uruguay không có lựa chọn nào khác là chiến đấu để bảo vệ sự tồn vong của mình. Mỗi cầu thủ Uruguay đều tự hào mang trong mình tinh thần "Garra Charrua", được đặt theo tên một bộ tộc chiến binh nổi tiếng của Uruguay, thứ tinh thần giúp họ không bao giờ sợ hãi và bỏ cuộc ngay cả trong những cuộc chiến bất cân sức. Bạn có thể thấy rất rõ tinh thần ấy trong Suarez và Cavani, những người gần như định nghĩa lại vị trí tiền đạo bởi tầm hoạt động và sức chiến đấu phi thường của họ.

Và cuối cùng là nhân tố mang tên Oscar Tabarez. Bóng đá Uruguay thực tế đã trải qua một giai đoạn khá khó khăn; họ gần như biến mất trên bản đồ thế giới, và có được biết tới thì cũng là bởi thứ bóng đá xấu xí, đầy tiểu xảo. Nhưng "El Maestro" Tabarez đã thay đổi tất cả. Trong lần thứ hai làm việc với tư cách HLV trưởng Uruguay, ông đã đề ra và thúc đẩy một chương trình phát triển toàn diện bóng đá Uruguay, gọi là "Proceso de Institucionalizacion de Selecciones y la Formacion de sus Futbolistas", ngắn gọn là "El Procesco", hay "quá trình".

Với El Procesco, tất cả các đội tuyển quốc gia, từ các đội trẻ tới đội Một, đều có sự liên hệ với nhau thông qua một hệ thống triết lý và chiến thuật chung. Mỗi cầu thủ Uruguay đều được yêu cầu phải nắm rõ hệ thống chiến thuật đang được vận hành ở đội tuyển. Đó là điều mang tính sống còn, bởi những cầu thủ Uruguay có chất lượng sớm muộn gì cũng sẽ ra nước ngoài thi đấu, và thường thì họ ra đi rất sớm, như Suarez tới Groningen của Hà Lan từ năm 19 tuổi. Tabarez muốn chắc chắn là khi họ trở lại đội tuyển, họ đã nắm rõ được những điều cơ bản nhất.

Với dân số chỉ 3,5 triệu người, "bể tài năng" của Uruguay rõ ràng là không được dồi dào như các nước khác. Tabarez buộc phải tối ưu hóa nó bằng một hệ thống thi đấu khuyến khích trẻ em chơi bóng từ tuổi lên 4. Mỗi cuối tuần, sẽ có khoảng 60.000 trẻ em Uruguay trong độ tuổi từ 6 đến 13 chơi bóng ở những giải đấu được tổ chức một cách có hệ thống. Đó là môi trường tuyệt vời để các tài năng phát triển. Và ở đây, việc là một nước nhỏ có một lợi thế đặc biệt: Tabarez có thể tới thăm từ trung tâm đào tạo trẻ một để tìm hiểu về từng cầu thủ. Không có em bé biết chơi bóng nào bị bỏ qua.

Các cầu thủ Uruguay, do đó, là sự kết hợp giữa chất hoang dã tích tụ từ những trận đấu trên các đường phố, trong những khu ổ chuột, giữa các công trình bỏ hoang, với quá trình đào tạo bài bản. Họ vừa đủ thông minh để hiểu và tuân thủ mọi yêu cầu chiến thuật của HLV, vừa thừa tinh quái để làm được những điều nằm ngoài sách vở trên sân.

Đôi khi, cũng có những người đi quá giới hạn. Suarez chẳng hạn. Nhưng thế mới là… Uruguay. Vì với Uruguay, chẳng có gì gọi là giới hạn cả!

Cùng chủ đề