Phân tích đội bóng: Những điểm chết trong hệ thống của Man United!

  • Thứ Hai , 30/08/2021 22:45 GTM+7

Trước những đối thủ phòng ngự trong một hệ thống chặt chẽ là Southampton và Wolves, Man United đã gặp vô vàn khó khăn. Vấn đề nằm ở đâu?

Phân tích đội bóng: Những điểm chết trong hệ thống của Man United!

Đó sẽ là những câu hỏi mà chúng ta cùng nhau giải đáp trong bài phân tích đội bóng của chienthuat.net hôm nay. Đây là một sản phẩm hợp tác với kênh Youtube Tạp chí Bóng đá, anh em có thể xem video tại đây:


Một vấn đề dễ nhận thấy trong cách chơi của Man United, là họ không thể triển khai bóng một cách ổn định từ hàng thủ, trong hệ thống 2-4 ưa thích của HLV Solskjaer.

Trong trận đấu với Southampton ở vòng trước, Man United đã gặp rất nhiều khó khăn trong việc triển khai bóng qua những lớp pressing đầu tiên của đối thủ. Bản đồ chuyền bóng này cho thấy bóng trong phần lớn thời gian bóng chỉ luẩn quẩn giữa hai trung vệ và hai hậu vệ cánh của Man United. Giữa hai tiền vệ trụ của họ là số 31 Matic và số 17 Fred không có nhiều sự kết nối, và các tiền vệ trụ này cũng không thể kết nối được với các cầu thủ ở phía trên. 

Thống kê cho thấy Man United chỉ thành công ở 61 trong 95 nỗ lực đưa bóng sang phần sân của đối phương, nghĩa là đạt tỉ lệ chỉ khoảng 64%, nhưng phần lớn số này không giúp họ tạo được một thế công ổn định. Hậu quả, như ta thấy, là tiền đạo Martial bị biến thành một dấu chấm lẻ loi trên sân.

Ở trận đấu với Wolves, Man United tiếp tục triển khai bóng với hệ thống 2-4 quen thuộc, trong đó tuyến triển khai đầu tiên là hai trung vệ, còn tuyến tiếp theo gồm 4 cầu thủ là hai tiền vệ trụ và hai hậu vệ cánh. Một lần nữa, họ lại rơi vào tình trạng bế tắc như đã thấy ở trận đấu với Southampton. Ba trong số bốn "combo chuyền bóng" hàng đầu trong trận Wolves-Man United là giữa các hậu vệ Man United với nhau. Cứ tưởng tượng những pha triển khai của Man United như một chữ U bất tận, từ hậu vệ cánh sang trung vệ, từ trung vệ này sang trung vệ kia, rồi lại từ trung vệ sang hậu vệ cánh đối diện, và ngược lại.

"Bài" phối hợp được sử dụng nhiều nhất là hậu vệ phải Wan-Bissaka chuyền ngược lại cho Pogba ở trung lộ. Đây cũng có thể xem là "lối thoát" duy nhất của Man United khỏi chữ U bất tận nói trên. Tuy nhiên, vấn đề ở đây phần lớn các đường chuyền của Wan-Bissaka lại được thực hiện theo kiểu "chuyền trách nhiệm", nghĩa là nếu không đặt Pogba vào một tình thế khó khi vừa nhận bóng xung quanh đã có một loạt cầu thủ của đối phương, thì cũng không đặt cầu thủ người Pháp vào một vị trí thuận lợi để có thể phát triển bóng lên phía trên. Thực tế, ba giải pháp chuyền bóng được Pogba sử dụng nhiều nhất là chuyền... trả lại cho Wan-Bissaka, chuyền cho Fred, và chuyền cho Varane, những cầu thủ chơi gần anh nhất. 

Trong thế trận bế tắc ấy, không có gì khó hiểu khi Man United phải mất gần một tiếng đồng hồ mới tung ra được cú sút trúng đích đầu tiên. Họ cũng chỉ có được tổng cộng ba cú sút trúng đích, và chỉ có được bàn thắng nhờ một giây xuất thần của Mason Greenwood.

Nguyên nhân

Nguyên nhân đầu tiên là nguyên nhân mang tính hệ thống. Cấu trúc 2-4 ưa thích của HLV Solsa được nhiều chuyên gia đánh giá là không hiệu quả trong việc triển khai bóng một cách ổn định. Ở trận đấu với Southampton, các tiền đạo của đội chủ nhà dễ dàng loại bỏ hai tiền vệ phòng ngự của Man United ở trận này là Matic và Fred, khiến trung vệ Maguire khi có bóng chỉ có hai lựa chọn là chuyền ra biên cho Shaw hoặc chuyền ngang cho Lindelof. Nếu bóng tới chân Shaw, các cầu thủ Southampton sẽ lập tức gây sức ép, đồng thời tiếp tục cắt đường chuyền với các tiền vệ trung tâm, khiến hậu vệ này chỉ còn cách chuyền về. Nếu chuyền cho Lindelof, United lại rơi vào vòng luẩn quẩn tương tự, chỉ khác cánh.

Ở trận đấu với Wolves, chuyện không có gì thay đổi. Với một tiền đạo và bốn cầu thủ ở giữa sân luôn sẵn sàng gây sức ép, đội chủ nhà đã khiến các trung vệ của Man United không có cơ hội đưa bóng lên cho hai tiền vệ trung tâm ở trận này là Pogba và Fred một cách an toàn. Một lần nữa, họ lại phải chuyền qua chuyền lại, hoặc chuyền cho các hậu vệ biên, những người cũng không mấy khi được thoải mái nhận bóng.

Do không có giải pháp hợp lý để kiểm soát khu trung tuyến, đội hình của Man United ở trận đấu với Wolves gần như bị chia làm hai nửa, một nửa là hai tiền vệ trung tâm và các hậu vệ, và một nửa là bốn cầu thủ tấn công. Man United không có nhu cầu, hay đúng hơn là không thể, kiểm soát được khoảng trống giữa các tuyến, một nhiệm vụ mà họ phải hoàn thành nếu muốn gây bối rối và làm xáo trộn hệ thống phòng ngự của đối phương.

Hệ quả là Pogba trận này thường xuyên phải tung ra những đường chuyền dài vượt tuyến, thường là nhắm vào hướng di chuyển của Bruno. Đó cũng có thể xem là "bài" tấn công đáng kể của United ở trận này. Tuy nhiên, hiệu quả rõ ràng là không cao, trong khi lại dễ khiến United mất bóng và chịu phản công.

Nguyên nhân tiếp theo liên quan tới con người. Nếu ở trận gặp Southampton, Fred và Matic thường xuyên giẫm chân nhau, đồng thời để lộ nhiều khoảng trống trước mặt hàng thủ do Matic không còn khả năng hoạt động ở cường độ cao một cách liên tục. Thì ở trận gặp Wolves, giải pháp kết hợp Fred với Pogba cũng bất thành. Ngoài việc không tìm được thấy nhau, cả Pogba lẫn Fred đều thường xuyên để mất bóng, với Fred là do kỹ năng, còn với Pogba là do anh quá tự tin. Như trong tình huống này, Pogba thay vì chuyền ngay đã cố gắng nhận bóng, và kết quả là anh bị ba cầu thủ của Wolves quây sát và đoạt bóng.

Nhưng gây thất vọng hơn cả phải là Fred. Cầu thủ người Brazil đang trở thành mắt xích yếu nhất ở hàng tiền vệ của Man United. Anh phòng ngự không được, mà triển khai bóng cũng không xong. Khi chịu áp lực, Fred lúng túng. Nhưng khi không chịu áp lực, anh cũng có thường có những pha xử lý ngớ ngẩn. Ngoài ra, quan trọng hơn, Fred không có khả năng phát triển bóng lên phía trên. Bản đồ chuyền bóng ở trận gặp Wolves cho thấy cầu thủ người Brazil chủ yếu chuyền ngang, chuyền về, và rất ít có những đường chuyền loại bỏ các lớp pressing của đối thủ.

Một vấn đề khác của Man United là thủ môn của họ, David de Gea, hầu như không đóng chút vai trò nào trong những pha triển khai bóng. Bản đồ chuyền bóng của Man United trước Southampton cho thấy ngoài một vài đường chuyền cho hai trung vệ, De Gea gần như không có sự kết nối với các tiền vệ trung tâm, hay các hậu vệ biên. 

Đó là một thiệt hòi cho Man United. Hãy nhìn sang người hàng xóm Man City. Thủ môn của họ, Ederson, lúc nào cũng sẵn sàng chơi như một trung vệ thứ ba.

Một tiền vệ phòng ngự có khả năng triển khai bóng có thể là lời giải cho những vấn đề của Man United. Nhưng trong trường hợp không mua được ai, HLV Solsa có thể làm gì?

Một gợi ý cho HLV Solsa là điều chỉnh lại hệ thống triển khai bóng của mình. Thay vì vẫn trung thành với cấu trúc 2-4 không cho thấy hiệu quả, ông có thể chuyển sang cấu trúc 3-2 mà Man City của Pep Guardiola và Chelsea của Thomas Tuchel vẫn dùng. Bằng hai cách. Hoặc là một hậu vệ cánh di chuyển vào để chơi như một trung vệ thứ ba, trong khi hậu vệ cánh còn lại đẩy cao.

Hoặc là một tiền vệ trụ sẽ giật xuống chơi như một trung vệ, một hậu vệ cánh sẽ chơi như một tiền vệ trụ, và hậu vệ cánh còn lại vẫn đẩy cao.

Trong cấu trúc này, Man United sẽ có thêm nhiều phương án chuyền bóng từ hàng thủ. Đồng thời, cấu trúc của họ khi triển khai bóng cũng ổn định hơn, khả năng pressing chống phản công, do vậy, cũng được nâng cao.

Tất nhiên, mọi giải pháp chỉ là trên lý thuyết. Ngay cả khi nhìn ra vấn đề, cũng chưa có gì đảm bảo là Solsa sẽ giải quyết được với những cầu thủ hiện có. Tuy nhiên, Solsa không có lựa chọn khác. Nếu ông không thể cải thiện cách chơi của MU, họ khó có cơ hội cạnh tranh với những đối thủ lớn đã rất ổn định về lối chơi.

Tin liên quan

Cùng chủ đề