Phân tích chiến thuật trận Man City 4-3 Tottenham

  • Thứ Sáu , 19/04/2019 00:00 GTM+7

HLV Pep Guardiola của Man City đã có một trận đấu trên cơ người đồng nghiệp Mauricio Pochettino bên phía Tottenham. Nhưng những sai lầm ngớ ngẩn của các cá nhân đã khiến mọi toan tính của ông trở thành công cốc.

Phân tích chiến thuật trận Man City 4-3 Tottenham

HLV Pep Guardiola của Man City đã có một trận đấu trên cơ người đồng nghiệp Mauricio Pochettino bên phía Tottenham. Nhưng những sai lầm ngớ ngẩn của các cá nhân đã khiến mọi toan tính của ông trở thành công cốc.

Sau trận đấu, HLV Pep Guardiola đã phải chịu khá nhiều chỉ trích. Kèm những lời dè bỉu. Kiểu ông không có bản lĩnh đấu Cúp. Kiểu ông vô địch Champions League chẳng qua là nhờ có Lionel Messi. Kiểu ông luôn làm cho mọi thứ rối tinh lên trong những trận đấu quyết định. Không phải tất cả những dè bỉu đó là sai. Guardiola đã 9 năm rồi không có mặt ở chung kết Champions League, sau khi làm điều đó tới 2 lần trong 4 năm với Barca. Ba mùa gần đây với Man City, ông toàn để thua theo những kịch bản điên rồ. Ông từng có nhiều quyết định khó hiểu, mà sau này ông thừa nhận là "tự sát". Ở lượt đi, Guardiola cũng có nhiều quyết định nhân sự khó giải thích.

Trận đấu với Tottenham có đủ yếu tố để người ta kết luận đấy là một trận đấu "điển hình của Guardiola" ở Champions League. Nhiều bàn thắng. Nhiều bước ngoặt. Nhiều diễn biến bất ngờ tới điên rồ. Đó không phải là kiểu trận đấu mà Guardiola hướng tới. HLV người Tây Ban Nha có vẻ bất lực trong việc kiểm soát trận đấu. Ông lại có những quyết định nhân sự khiến người ta phải đặt câu hỏi, ví dụ cất Fernandinho, cầu thủ mà chính ông nhận định là không thể thay thế, trên băng ghế dự bị. Rồi sử dụng ngay từ đầu Benjamin Mendy, người vừa trở lại sau chấn thương. Và chỉ tung Leroy Sane vào sân khi thời gian không còn nhiều nữa.

Nhưng đó là sự khủng khiếp của định kiến. Khi đã có sẵn định kiến về sự yếu đuối của Guardiola ở những trận cầu sinh tử ở Champions League, người ta chỉ có thể nhìn về thất bại (chung cuộc) của Man City trước Tottenham theo cách ấy. Nhưng nếu chúng ta gạt đi mọi cảm xúc, bỏ đi định kiến, và xem lại trận đấu bằng con mắt khách quan nhất, thì sẽ thấy điều ngược lại với những nhận định rằng Guardiola kém, rằng Guardiola đã thua Pochettino. Thực tế là Guardiola đã có một trận đấu xuất sắc, đầu tiên là phán đoán được lựa chọn chiến thuật của đối phương, rồi sau đó là phản ứng cực nhạy với những diễn biến trên sân. Ông chỉ thua vì thứ mà ông không kiểm soát được: sai lầm cá nhân.

Để bắt đầu, hãy nói về sơ đồ đội hình của hai đội trước. Man City xuất phát với sơ đồ quen thuộc 4-3-3. Bernardo Silva và Raheem Sterling là hai tiền đạo cánh chơi bên cạnh trung phong Sergio Aguero. Ở hàng tiền vệ, Ilkay Guendogan là người chơi ở vị trí mỏ neo, ngay phía trên anh là Kevin de Bruyne và David Silva. Ở hàng hậu vệ, ngoài Mendy thì ba người còn lại là Kyle Walker, Vincent Kompany và Aymeric Laporte. Khi Man City có bóng, Walker sẽ hơi bó vào để chơi như một trung vệ thứ ba, trong khi Mendy trong nhiều trường hợp sẽ di chuyển vào trung lộ chơi như một tiền vệ trung tâm bên cạnh Guendogan. City khi đó sẽ chơi với sơ đồ gần như là 3-2-4-1.

Sơ đồ 3-2-4-1 khi triển khai bóng của City

Cách bố trí này giúp Man City có thể lên bóng tốt hơn. Ở hàng thủ, họ có ba hướng thoát bóng, do đó có thể dễ dàng thoát khỏi lớp pressing đầu tiên gồm hai tiền đạo của Tottenham. Khi Mendy di chuyển vào giữa, anh cũng kéo theo sự chú ý của tiền vệ lệch phải của Tottenham (ở đây là Moussa Sissoko), tạo điều kiện cho cầu thủ chạy cánh trái là Rahem Sterling được thoải mái nhận bóng. David Silva và Kevin de Bruyne cũng đã chiếm lĩnh được các khoảng không bên cạnh tiền vệ phòng ngự của Tottenham, sẵn sàng nhận các đường chuyền xuyên tuyến, đồng thời ghim các cầu thủ phòng ngự của đối phương lại, tạo điều kiện cho Aguero giật lại nhận bóng.

Như có thể thấy ở hình trên, Tottenham bắt đầu trận đấu với sơ đồ 4-4-2 kim cương. Có thể hiểu vì sao Pochettino chọn sơ đồ này. Sơ đồ 4-4-2 kim cương giúp Tottenham bảo vệ khu vực trung lộ tốt hơn. Khi các cầu thủ của Man City đang triển khai bóng từ tuyến dưới, người chơi ở đỉnh kim cương là Christian Eriksen có thể dâng lên để hợp với hai tiền đạo thành một mũi đinh ba pressing. Man City, do đó, sẽ rất khó đưa bóng được tới vị trí của tiền vệ trung tâm Guendogan. Ngoài ra, với sự cơ động của hai tiền vệ lệch là Dele Alli và Sissoko, Tottenham có thể dễ tạo tạo được thế 5 đánh 4 hay thậm chí 5 đánh 3 trong những tình huống chuyển trạng thái.

Tuy nhiên, 4-4-2 kim cương có một vấn đề lớn, đó là khoảng trống ở hai cánh. Chất lượng phòng ngự của các đội bóng chơi với sơ đồ 4-4-2 kim cương phụ thuộc rất lớn vào tính kỷ luật cũng như sự nhiệt tình của hai cầu thủ chơi ở vị trí tiền vệ lệch. Nếu đối thủ đưa được bóng ra biên mà họ không kịp có mặt, hậu vệ cánh của họ sẽ dễ dàng rơi vào trạng thái 1 đánh 2 với các cầu thủ tấn công của đối thủ. Với trường hợp của Tottenham, cánh phải của Sissoko khá ổn, do cầu thủ người Pháp chịu khó phòng ngự và sở hữu nền tảng thể lực tốt. Nhưng cánh trái thì là một vấn đề. Alli vừa không phòng ngự tốt như Sissoko, lại hay dâng cao tấn công hơn.

Man City có đủ cách để khai thác khoảng trống này. Thường xuyên nhất là họ kéo De Bruyne sang chơi như một tiền vệ cánh phải. Khi cầu thủ người Bỉ nhận bóng, Alli mới vội vàng di chuyển ra để gây sức ép. Nhưng không phải lúc nào anh cũng có mặt kịp thời. Tình huống dẫn tới bàn mở tỉ số là một ví dụ. Alli bị lôi kéo, lộ ra khoảng trống ở trung lộ. De Bruyne tấn công thẳng vào khoảng trống này sau một pha phối hợp với Aguero, trước khi xẻ nách cho Sterling, lúc đó ở vị trí rất trống trải, ghi bàn.

Tình huống dẫn tới bàn mở tỉ số của Man City

Ngoài ra, Man City còn có một phương án khác, đó là để Walker xộc thẳng vào khoảng trống ở nách của đội hình Tottenham. Lúc này, De Bruyne lại đóng vai trò chim mồi. Anh lùi xuống để kéo theo sự chú ý của Alli. Lúc Walker cầm bóng đột phá, cầu thủ người Anh đã bị chậm mất một nhịp nên không có cách gì can thiệp. Trong một pha bóng như thế, Walker đã khiến tiền vệ trụ của Tottenham là Wanyama phải phạm lỗi. Từ quả đá phạt nhanh, De Bruyne chuyền cho Bernardo Silva rồi nhận lại bóng, rất trống trải, ở cánh phải, thoải mái tạt sệt vào trong cho Sterling đệm lòng cận thành ghi bàn.

Một tình huống Walker xộc thẳng qua mặt Alli

Nhận ra vấn đề, ngay từ giữa hiệp một, HLV Pochettino đã phải điều chỉnh lại sơ đồ đội hình. Từ 4-4-2 kim cương, ông chuyển lại thành 4-2-3-1, hoặc 4-4-2 giăng ngang, tùy vào thời điểm. Alli sẽ được đẩy lên chơi như một tiền đạo lùi, hoặc song song với Moura trong sơ đồ hai tiền đạo. Son được kéo xuống chơi như một tiền vệ trái.

Tottenham chuyển sang sơ đồ 4-2-3-1, và có thể thành 4-4-2, từ giữa hiệp 1.

Khác với 4-4-2 kim cương, sơ đồ 4-4-2 giăng ngang giúp các đội bóng kiểm soát bề rộng của mặt sân tốt hơn. Khi cầu thủ đá biên của Man City nhận bóng, thường thì tiền vệ cánh của Tottenham sẽ kịp có mặt để cùng với hậu vệ cánh tạo ra thế 2 đánh 1. Trong ví dụ dưới đây, khi Bernardo Silva có bóng, anh lập tức bị hai cầu thủ của Tottenham là Son và Danny Rose áp sát. Kevin de Bruyne cố gắng di chuyển, nhưng trung vệ Jan Vertonghen đã theo sát. Kết thúc pha bóng, Bernardo Silva không có lựa chọn nào khác là đưa bóng trở lại cho các hậu vệ.

4-4-2 giăng ngang giúp Tottenham phòng ngự ở biên tốt hơn

Nhưng 4-4-2 hay 4-2-3-1 cũng có vấn đề. Trong các sơ đồ này, Tottenham không còn có thể kiềm tỏa được tiền vệ mỏ neo của Man City là Guendogan một cách hiệu quả như trước (trong sơ đồ 4-4-2 kim cương thì người chơi ở mũi kim cương sẽ là người luôn theo sát Guendogan một cách tự nhiên). Hệ quả là cầu thủ người Đức bắt đầu ảnh hưởng nhiều hơn tới thế trận. Một minh chứng dễ thấy là số đường chuyền. Từ phút thứ 1 đến phút thứ 27, khi Tottenham chơi với hệ thống cũ, Guendogan chỉ có được 9 đường chuyền. Nhưng từ phút 28 đến phút 45, số đường chuyền của anh là nhiều gấp ba (27).

Khi Guendogan có nhiều cơ hội nhận bóng hơn, Man City bắt đầu kiểm soát thế trận theo cách mà họ muốn. Họ đẩy được đội hình lên một cách rất ổn định. Các trung vệ, đặc biệt là Laporte, thường xuyên có cơ hội chuyền bóng ngay trên phần sân của Tottenham. Thay vì tấn công vào hai biên như trước, Man City chuyển sang khai thác các khoảng trống giữa các tuyến của Tottenham. Đấy là những khoảng trống không quá lớn, nhưng Man City vẫn tìm thấy khai thác được, vì họ có những cầu thủ là bậc thầy trong việc khai thác những khoảng trống như thế.

Tình huống dẫn tới bàn thắng nâng tỉ số lên 4-2 của Aguero là một tình huống mà chúng ta đã được chứng kiến rất nhiều lần ở Man City của Pep Guardiola. Guendogan có bóng ở trung lộ, không phải chịu sức ép nào, nên có thể thoải mái ngắm nghía và tung ra một đường chuyền xuyên tuyến loại bỏ hoàn toàn 5 tiền vệ của Tottenham. De Bruyne thoải mái nhận bóng, xoay người, rồi xộc thẳng vào trung lộ trước khi chọc khe cho Aguero sút tung lưới Hugo Lloris từ góc hẹp:

Pha bóng dẫn tới bàn nâng tỉ số lên 4-2 của Man City

Guardiola, có thể khẳng định, đã chơi trên tay người đồng nghiệp Pochettino trong trận đấu này. Cả bốn bàn thắng của Man City đều là kết quả những pha pha dàn xếp tấn công có ý đồ rõ ràng. Nên nhớ, ghi bốn bàn vào lưới của Tottenham thời Pochettino không bao giờ là việc dễ dàng. Thế nhưng, cuối cùng thì Guardiola vẫn phải rời sân trong cay đắng. Vì dường như vận số của ông ở Champions League đã hết, hoặc chưa trở lại. Laporte, trung vệ đáng tin cậy nhất của Guardiola mùa này, phạm hai sai lầm chết người biếu cho Son hai bàn thắng. Đã thế, City còn bị VAR quay lưng, khi cả hai lần trọng tài phải nhờ tới người trợ lý video của mình, là cả hai lần City đều chịu thiệt.

Để bây giờ, Guardiola lại một lần nữa mang tiếng kém bản lĩnh. Man City lại bị chê là non nớt. Và họ sẽ phải chờ tới mùa giải sang năm, để bắt đầu lại tất cả từ đầu.

Cùng chủ đề