M.U đã chặn đứng Liverpool như thế nào?

  • Thứ Tư , 23/10/2019 00:00 GTM+7

Trận đấu giữa M.U với Liverpool hôm Chủ nhật vừa rồi từng được đánh giá là trận derby nước Anh dễ dự đoán nhất trong nhiều năm trở lại đây, khi khoảng cách về trình độ và phong độ giữa hai đội là quá lớn. Hóa ra không phải.

M.U đã chặn đứng Liverpool như thế nào?

Trận đấu giữa M.U với Liverpool hôm Chủ nhật vừa rồi từng được đánh giá là trận derby nước Anh dễ dự đoán nhất trong nhiều năm trở lại đây, khi khoảng cách về trình độ và phong độ giữa hai đội là quá lớn. Hóa ra không phải.

Liverpool cuối cùng chỉ có thể rời Old Trafford với 1 điểm. Điều đó cũng có nghĩa là mạch trận toàn thắng ở Premier League của họ đã phải dừng lại ở con số 17, nghĩa là không có kỷ lục nào cho họ (kỷ lục vẫn thuộc về Man City của Guardiola với 18 trận thắng liên tiếp). Điều đó cũng có nghĩa là Liverpool đã không thể cân bằng kỷ lục 9 trận thắng liên tiếp đầu mùa Premier League mà Chelsea của Mourinho lập ra hồi đầu những năm 2000. Câu hỏi là, tại sao lại ra cơ sự ấy? Đúng hơn, M.U đã làm gì để khiến Liverpool phải cảm thấy may mắn dù chỉ có được 1 điểm?

Trước khi đi sâu vào phân tích chiến thuật, hãy nhìn vào đội hình xuất phát của hai đội. Thay đổi đáng chú ý nhất bên phía M.U là việc HLV Ole Gunnar Solskjaer chuyển sang sơ đồ 3 trung vệ; tuy nhiên, vì Alex Tuanzebe bất ngờ dính chấn thương trong lúc khởi động, nên ông phải dùng Marcos Rojo đá bên cạnh Harry Maguire và Victor Lindelof. Bên phía Liverpool, HLV Juergen Klopp tung ra sân đội hình gần như mạnh nhất có thể, trừ việc Mo Salah chấn thương bị thay bằng Divock Origi, và Sadio Mane từ cánh trái được chuyển sang cánh phải để lấp vào chỗ trống của cầu thủ người Ai Cập. Đấy đều là những sắp xếp sẽ có tác động không nhỏ tới thế trận và kết quả của trận đấu.

M.U khiến Liverpool gặp khó

Đội chủ nhà bước vào trận đấu với một kế hoạch rất rõ ràng: không cho các hậu vệ của Liverpool không gian và thời gian để tạt bóng. Đấy là điều không có gì bất ngờ. Tất cả đều biết là phần lớn những pha tấn công nguy hiểm nhất của Liverpool đều xuất phát hoặc qua chân hoặc được kết thúc bởi các hậu vệ cánh của họ. Trong cách chơi của The Kop, các hậu vệ biên thường dâng rất cao, và chơi rất rộng, trong khi các tiền đạo cánh sẽ bó vào trong với mục đích tạo ra sự vượt trội về quân số ở trung lộ.

Tuy nhiên, cách sắp xếp đội hình của M.U đã khiến Liverpool không thể triển khai được cách chơi quen thuộc này. Với ba trung vệ, M.U luôn có đủ người để đối phó với ba tiền đạo của Liverpool ở trung lộ. Trong khi đó, ở hai hành lang biên, hai wingback của họ sẽ có trách nhiệm triệt tiêu những mối đe dọa mà hai hậu vệ biên của Liverpool có thể tạo ra.

Điều đó cũng có nghĩa là Liverpool hiếm khi có cơ hội tấn công được vào khu vực sau lưng hàng phòng ngự của đội chủ nhà, đơn giản vì họ không tạo ra được thế vượt trội về quân số ở toàn bộ phần sân phòng ngự của đối thủ. Ngoài ba trung vệ hai wing-back, các tiền vệ trung tâm của M.U là Fred và McTominay cũng rất tích cực lùi sâu để bảo vệ khu vực trước mặt các trung vệ, đồng thời theo sát các tiền đạo cánh của Liverpool trong trường hợp họ di chuyển vào trung lộ.

Trên đây là một tình huống điển hình. Liverpool đã đưa bóng được tới 1/3 phần sân phòng ngự của M.U, nhưng họ gần như không thể triển khai tiếp do không tìm được một "cầu thủ tự do". Khi bóng được chuyền ra biên cho Robertson, wingback phải của M.U là Wan-Bissaka lập tức dâng lên để áp sát. Ở phía trong, cả Origi lẫn Firmino đều đã bị theo sát. Xa hơn một chút, Trent Alexander-Arnold cũng không được tự do khi Ashley Young luôn kè kè. Tình thế phòng ngự của M.U giúp trung vệ còn lại của họ là Victor Lindelof có thể dâng lên để gây sức ép với Wijnaldum, bởi anh biết rằng phía sau anh các đồng đội đã lấp kín hết các khoảng trống quan trọng.

Những tình huống như thế lặp đi lặp lại trong suốt hiệp 1. Liverpool hầu như không thể tổ chức được một pha tấn công biên nào, trong khi ở phía trong, Firmino cũng không còn hiệu quả như thường lệ do M.U lúc nào cũng dư người để theo sát cầu thủ người Brazil mỗi lần anh giật xuống hàng tiền vệ. Đó có thể là một trung vệ bước lên từ hàng thủ, cũng có thể là một tiền vệ lùi về. Mục đích cuối cùng của M.U là ngăn không cho Firmino có thời gian để xử lý bóng, và trong hiệp 1, họ đã đạt được trọn vẹn mục đích của mình khi khiến cho Liverpool trở nên vô hại thấy lạ.

M.U phản công hiệu quả

Cách sắp xếp đội hình của M.U cũng giúp cho họ trở nên hết sức nguy hiểm trong những pha phản công. Họ có đủ phương tiện để tấn công vào khoảng trống mà các hậu vệ biên của Liverpool bỏ lại khi dâng cao. Ngay khi M.U giành được bóng, họ sẽ lập tức tìm cách đưa bóng thẳng ra sau lưng hàng phòng ngự của Liverpool. Marcus Rashford và Daniel James, hai tiền đạo của M.U, được chỉ đạo tấn công liên tục vào các hành lang để kéo hai trung vệ của Liverpool và Virigl van Dijk và Joel Matip khỏi vị trí.

Trong cách bố trí của M.U, tiền vệ Andreas Pereira có một vai trò hết sức quan trọng. Cầu thủ người Brazil được bố trí chơi như một số 9 ảo. Nhiệm vụ chính của anh là lôi kéo các trung vệ của Liverpool về phía mình, để mở ra khoảng trống mà Rashford và James có thể khai thác. Ở một chừng mực nào, Pereira đang chơi theo kiểu mà Firmino vẫn thường chơi ở Liverpool - lùi xuống lôi kéo trung vệ đối phương và mở ra khoảng trống cho các đồng đội tốc độ hơn.

Mục đích của M.U, như đã nói, là tấn công vào khoảng trống mà các hậu vệ biên của Liverpool bỏ lại khi dâng cao. Trong hiệp 1, họ đã không ít lần tạo ra những tình huống sóng gió về phía khung thành của đội khách với những pha phản công dựa vào tốc độ và sự thông minh trong di chuyển của ba cầu thủ chơi cao nhất. Và bàn thắng mở tỉ số của Rashford cũng đến từ một pha phản công như vậy.

Trong tình huống này, hậu vệ trái của Liverpool, Robertson (khoanh tròn) đã dâng lên rất cao. Nên khi bóng được chuyền xuống cho James, cầu thủ trẻ người Xứ Wales có rất nhiều không gian và thời gian cho quyết định tiếp theo của mình. Ở khoảnh khắc trước khi James có cú căng ngang cho Rashford đệm bóng mở tỉ số, anh và người đồng đội của mình gần như đã tạo được một tình huống 2 đánh 2 với các trung vệ của Liverpool, và phần thiệt thòi đương nhiên thuộc về đối thủ.

Nếu M.U tận dụng tốt hơn các cơ hội của mình, nếu Pereira xử lý tốt hơn trong các tình huống quyết định (sau khi đã có những pha di chuyển thông minh), M.U có thể đã dẫn trước 2 thậm chí là 3 bàn ngay sau 45 phút đầu tiên.

Thay đổi của Liverpool

Liverpool đã chơi bế tắc hoàn toàn trong 45 phút đầu tiên, nhưng những thay đổi kịp thời về chiến thuật và nhân sự của HLV Klopp đã giúp họ lật ngược được thế trận và có được 1 điểm. Đầu tiên và rõ ràng nhất là sự thay đổi về sơ đồ. Trong hiệp 1, Liverpool vẫn trung thành với sơ đồ 4-3-3 quen thuộc. Nhưng ngay đầu hiệp 2, họ đã chuyển sang sơ đồ 4-2-3-1.

Có thể thấy rõ những điều chỉnh của Klopp qua những sơ đồ mà ông đã sử dụng trong trận đấu. Từ phút 46 đến 60, hai tiền vệ trung tâm là Wijnaldum và Fabinho chơi song song với nhau, trong khi tiền vệ còn lại là Henderson được yêu cầu chơi như một cầu thủ chạy cánh phải. Origi được đôn lên đá trung phong, để Firmino chơi như một số 10. Từ phút 60-71, với việc Oxlade-Chamberlain được tung vào sân thay cho Origi, người chơi cao nhất lại là Mane. Vị trí của Mane ở cánh trái cho Oxlade-Chamberlain quản lý.

HLV Klopp tiếp tục có những thay đổi mạnh mẽ trong hơn 10 phút cuối trận. Naby Keita, một cầu thủ có thiên hướng tấn công, được đưa vào thay cho Wijnaldum. Adam Lallana cũng được tung vào để thay cho Henderson. Về lý thuyết, Liverpool lúc này có 5 cầu thủ có lối chơi sáng tạo và tinh tế trên hàng công, chưa kể sự hỗ trợ quen thuộc từ hai hậu vệ biên. Thực ra, cái đích cuối cùng của HLV Klopp khi bố trí đội hình và nhân sự theo cách này, chính là để tạo ra khoảng trống cho các hậu vệ biên của mình.

Với việc Liverpool có thêm người trên hàng công, họ có thể tạo ra những tình huống hai đánh một ở biên với các wingback của Liverpool. Và khi những Wan-Bissaka hay Young có thêm một người nữa cần phải để mắt tới, họ không thể áp sát Robertson và Alexander-Arnold một cách nhanh chóng như trong hiệp 1.

Tình huống trên đây là một ví dụ điển hình. Với việc Henderson di chuyển lệch hẳn sang cánh phải, Young sẽ không dám dâng lên quá cao, nghĩa là anh sẽ không kịp áp sát Alexander-Arnold để gây sức ép khi cầu thủ này nhận bóng. Mà một khi Alexander-Arnorld có thể thoải mái nhận bóng, anh có thể khai thác được lợi thế về quân số ở biên (2 đánh 1) để tạo ra những pha xuống biên nguy hiểm, trên hết là gây ra tình trạng rối loạn cho hệ thống phòng ngự của M.U.

HLV Solskjaer cố gắng phản công bằng cách chuyển đội hình thành 5-4-1, yêu cầu Pereira và James bám biên để theo sát các hậu vệ biên của Liverpool. Tuy nhiên, cách di chuyển của các cầu thủ Liverpool, đặc biệt là Oxlade-Chamberlain, đã khiến M.U buộc phải hi sinh khoảng trống ở hai biên. Bàn gỡ của Liverpool đến sau một tình huống Robertson được thoải mái nhận và tạt bóng ở cánh trái, do hệ thống phòng ngự của M.U đã bị lôi kéo tới tình trạng co cụm ở trung lộ:

Tóm lại, trận đại chiến nước Anh vừa rồi là một cuộc đấu trí hết sức thú vị giữa HLV Solskjaer của M.U và HLV Klopp của Liverpool. Mỗi người đều chiếm lợi thế trong một hiệp đấu. Tuy nhiên, rõ ràng là Solskjaer đáng khen hơn, nếu nhìn vào sự chênh lệch rõ rệt về trình độ và phong độ giữa hai đội bóng. Vị HLV người Na Uy sau trận có nói rằng ông đang cân nhắc để M.U chuyển sang chơi với sơ đồ 3 trung vệ thường xuyên hơn. Liệu sự thay đổi (nếu có) này có giúp họ cứu vãn được mùa giải?

Cùng chủ đề