Một số lợi ích của việc build-up bằng khối 3-2

  • Thứ Năm , 26/08/2021 10:41 GTM+7

Khối 3-2 đang được ngày càng nhiều HLV sử dụng. Vậy khối 3-2 là gì? Đâu là những lợi ích của khối 3-2 khi phòng ngự và triển khai bóng? Hãy cùng chienthuat.net tìm hiểu.

Một số lợi ích của việc build-up bằng khối 3-2

Khối 3-2 đang được ngày càng nhiều HLV sử dụng. Vậy khối 3-2 là gì? Đâu là những lợi ích của khối 3-2 khi phòng ngự và triển khai bóng? Hãy cùng chienthuat.net tìm hiểu trong phân tích dưới đây của Eric Laurie.

Từ 4-4-2, tới 4-3-3, rồi 4-2-3-1, chúng ta đang chứng kiến ngày càng có nhiều đội bóng sử dụng hệ thống 3 trung vệ, đặc biệt là hệ thống 3-4-3, hay còn gọi là 3-box-3 (3-ô vuông-3). Đó là sơ đồ mà Chelsea của Thomas Tuchel đã và đang sử dụng và thu được rất nhiều thành công. Hôm nay chúng ta sẽ xem xét một số lợi thế của sơ đồ này so với các sơ đồ phổ biến, ví dụ 4-3-3 hay 4-2-3-1.

Một số HLV ưa thích sơ đồ 4-3-3 (với single pivot) khi muốn ưu tiên cho việc tạo ra nhiều lựa chọn chuyền bóng, nhiều tam giác phối hợp khi kiểm soát bóng. Đây được cho là một trong những sơ đồ hiệu quả nhất trong việc tạo ra một hệ thống chơi bóng mượt mà, với khả năng triển khai bóng một cách liên tục từ hàng thủ tới hàng tiền vệ.

 

Tuy nhiên, mặt trái của sơ đồ này là với duy nhất một tiền vệ phòng ngự, các đội bóng sử dụng nó dễ bị tổn thương trước những pha tấn coogn trung lộ của đối phương, và về sự cân bằng trong phòng ngự thì sơ đồ này cũng kém hẳn so với các sơ đồ sử dụng cặp tiền vệ phòng ngự (double pivot).

Một số HLV khác thì chọn 4-2-3-1 khi muốn ưu tiên cho sự chắc chắn trong phòng ngự. Với 2 tiền vệ phòng ngự và 2 trung vệ, sơ đồ này tạo ra một khối phòng ngự rất chắc chắn trước mặt khung thành. Khối phòng ngự này rất khó bị xuyên thủng, cả trong các tình huống chuyển trạng thái cũng như khi đội bóng đã có thể phòng ngự theo khối.

Tuy nhiên, trong khi hệ thống double pivot giúp các đội bảo vệ và kiểm soát các khu vực trung tâm tốt hơn, nó lại khiến phát sinh những vấn đề khi các đội bóng muốn phát triển bóng lên phía trên. Lý do là có quá nhiều cầu thủ đứng trên cùng một đường ngang hoặc đường dọc (horizontal và vertical line), nghĩa là không tạo ra được đủ nhiều lựa chọn chuyền bóng (passing angle).

Sơ đồ 4-2-3-1 có cái mà sơ đồ 4-3-3 thiếu (sự chắc chắn trong phòng ngự, nhất là các khu vực trung tâm). Sơ đồ 4-3-3 lại có cái mà sơ đồ 4-2-3-1 thiếu (các lựa chọn chuyền bóng). Vậy nếu một HLV vừa muốn chơi kiểu kiểm soát khi có bóng, vừa muốn có sự chắc chắn khi không bóng, thì HLV đó phải làm gì?

Câu trả lời là lựa chọn sơ đồ 3-4-3. Trong sơ đồ này, combo 3 trung vệ + 2 tiền vệ phòng ngự (double pivot) sẽ giúp HLV giải quyết được những vấn đề chính của sơ đồ 4-3-3 và 4-2-3-1. Trước hết, nó tạo ra một nền tảng vững chắc cả trong việc kiểm soát những tình huống chuyển trạng thái sang phòng ngự lẫn khi phòng ngự theo khối.

Ngoài ra, khối 3-2 cũng phát huy hiệu quả tuyệt vời trong việc tạo ra những lựa chọn chuyền bóng chất lượng để phát triển bóng từ hàng thủ lên hàng tiền vệ. Ngoài ra, bố trí theo khối này, các trung vệ cũng có thể phát triển bóng bằng cách dẫn bóng lên mà không lo thủng đáy, do phía dưới vẫn còn 2 trung vệ bọc lót.

Một thành tố rất quan trọng trong sơ đồ 3-4-3 chính là "ô vuông" ở hàng tiền vệ, được tạo thành bởi cặp tiền vệ phòng ngự và hai số 10. Ô vuông này là một công cụ tuyệt vời để các đội bóng tạo ra sự vượt trội về quân số ở trung tâm, đồng thời với việc cự ly giữa các cầu thủ ở trung lộ là đủ gần, nó cũng giúp các đội bóng chuẩn bị tốt hơn cho những tình huống counter-pressing.

Hiện tại, có nhiều đội bóng sử dụng khối 3-2 này khi triển khai bóng. Có thể một cách tự nhiên trong sơ đồ 3-4-3 như Chelsea. Cũng có thể thông qua những điều chỉnh về vai trò của các cầu thủ, ví dụ ở Man City, khi cả hai hậu vệ cánh trong sơ đồ 4-3-3 đều invert, một người tạo thành trung vệ thứ ba (Walker), người kia hợp với singel pivot thành double pivot (Cancelo, Mendy).

Đừng quên share bài viết ủng hộ web nha các bạn!

Tin liên quan

Cùng chủ đề