Chiến thuật Chelsea 0-0 MU: Tuchel và Solskjaer kìm chân nhau thế nào?

  • Thứ Hai , 01/03/2021 00:00 GTM+7

Lần thứ hai trong mùa, trận đại chiến giữa Chelsea và MU kết thúc với tỉ số hòa không bàn thắng, dù Chelsea đã có sự thay đổi trên băng ghế huấn luyện. Điều gì đã xảy ra ở Stamford Bridge?

Chiến thuật Chelsea 0-0 MU: Tuchel và Solskjaer kìm chân nhau thế nào?

Lần thứ hai trong mùa, trận đại chiến giữa Chelsea và MU kết thúc với tỉ số hòa không bàn thắng, dù Chelsea đã có sự thay đổi trên băng ghế huấn luyện. Điều gì đã xảy ra ở Stamford Bridge?

Chelsea vẫn xuất phát với sơ đồ 3-4-2-1 quen thuộc dưới thời HLV Tuchel, nhưng có nhiều thay đổi về mặt nhân sự sau một tuần thi đấu vất vả. Nếu so với trận đấu gần nhất ở Premier League, trận hòa 1-1 trên sân của Southampton, hàng thủ của The Blues đã có những sự điều chỉnh quan trọng khi Kurt Zouma được thay bằng Andreas Christensen, Ben Chilwell thế chỗ Marcus Alonso ở vị trí wingback trái, trong khi phía đối diện, Callum Hudson-Odoi đá chính thay vì Reece James. Trên hàng công, bất ngờ lớn là Hakim Ziyech được sử dụng chứ không phải Timo Werner. Cầu thủ người Morocco cùng với Mason Mount là hai số 10 chơi sau lưng Olivier Giroud, người đá thay Tammy Abraham sau khi ghi bàn vào lưới Atletico Madrid.

Khi có bóng, cách bố trí của họ không có gì thay đổi khi Cesar Azpilicueta, Christensen và Rudiger là ba cầu thủ chơi thấp nhất, phía sau N'Golo Kante và Mateo Kovacic ở vị trí pivot. Kế hoạch của ông Thomas Tuchel là lợi dụng chiến thuật pressing hướng bóng quyết liệt của MU để kéo họ về một hướng trước khi chuyển bóng sang hướng đối diện. Trong khi đó, mấu chốt trong lối chơi của MU là một cấu trúc khá gọn với việc cả hai cầu thủ chạy cánh bó vào khu vực hành lang trong, với mục đích cân bằng về quân số ở những khu vực trung tâm. Nhờ cách sắp xếp này, khoảng cách mà các cầu thủ phải vượt qua trước khi có thể áp sát đối thủ sẽ được rút ngắn, do tiền đạo cánh ở gần bóng có thể lập tức tấn công vào vị trí của trung vệ lệch của Chelsea. Cùng lúc đó, số 10 của MU (Bruno Fernandes) sẽ theo kèm một-một với pivot gần bóng nhất của The Blues, trong khi tiền đạo cánh ở xa bóng sẽ theo sát pivot còn lại, trong khi vẫn tiếp tục để mắt tới trung vệ lệch xa bóng của họ.

Như vậy, nếu đội bóng của Tuchel muốn chuyển hướng tấn công, sơ đồ được duy trì chặt chẽ của MU sẽ giúp họ nghiêng theo bóng một cách mượt mà mà không sợ bị xô lệch, đồng thời vẫn duy trì được áp lực thường xuyên với những cầu thủ có và gần bóng của đối thủ. Phản ứng của các cầu thủ Chelsea cũng giống như phản ứng của phần lớn các cầu thủ bình thường khi họ thấy đồng đội của mình cần giúp đỡ để phát triển bóng, là tiến lại gần hơn. Cách phản ứng này một lần nữa lại giúp cho MU dễ dàng hơn trong việc theo sát mọi chuyển động của đối thủ, với việc các tiền vệ phòng ngự của họ bám sát các số 10 của Chelsea, còn các hậu vệ cánh thì theo các wingback của The Blues.

Bởi cách bố trí này của MU, và quan trọng là bởi sự quyết liệt trong cách MU triển khai chiến thuật của mình, Chelsea đã gặp nhiều khó khăn hơn hẳn so với các trận đấu trước. Bằng cách ép các cầu thủ của đội chủ nhà lùi sâu về gần gôn nhà, các cầu thủ MU gây ra cho họ hai vấn đề:

1. Áp lực lên khu vực gần bóng lớn

2. Giroud bị cô lập, trong khi không tạo được một cấu trúc đủ chắc chắn để thắng trong các tình huống hai, dẫn tới việc không thể chơi bóng dài.

Ngay khi Chelsea chuyển sang được các bước triển khai ở những khu vực xa khung thành hơn (đừng hỏi tại sao, đôi khi chỉ tự nhiên nó thế thôi), kế hoạch của Tuchel - sử dụng các số 10 để tạo ra sự vượt trội về quân số ở những khu vực xa bóng - có vẻ như đã phát huy được hiệu quả cao hơn. Một ví dụ cụ thể là khi triển khai bóng bên cánh trái và lôi kéo phần lớn các cầu thủ MU về cánh này, hai số 10 của Chelsea sẽ di chuyển rộng ra để chiếm lĩnh hai hành lang trong, Mount bên cánh trái và Ziyech ở cánh đối diện.

Với cách di chuyển này, Mount sẽ buộc McTominay phải di chuyển theo mình, và Fred tới lượt mình cũng phải di chuyển theo để khoảng cách giữa hai người không quá lớn. Khi đó, ở cánh đối diện, Ziyech sẽ ghim Luke Shaw lại, tạo điều kiện cho wingback phải của Chelsea - là Hudson-Odoi trong hiệp một và Recce James trong hiệp hai - có cơ hội thoải mái nhận bóng khi The Blues đảo cánh thành công.

Chiến thuật này của Tuchel đã được vận hành hiệu quả, những điều đó không có nghĩa là đội bóng của ông có thể tạo ra được nhiều cơ hội từ những pha triển khai như vậy. Vì ngay cả khi đã chiếm được lợi thế rồi, họ lại không có những cầu thủ phù hợp để khai thác những khoảng trống mà họ tạo ra được một cách hiệu quả. Việc Chelsea tạo ra được nhiều cơ hội hơn trong hiệp hai chủ yếu là MU đã không còn giữ được sự quyết liệt như trong giai đoạn đầu trận nữa, nghĩa là bản thân các cầu thủ Chelsea cũng dễ thở hơn trong từng pha xử lý cá nhân.

Theo hướng đối diện, Chelsea cũng đã có giải pháp hợp lý để hạn chế sự nguy hiểm trong những pha tấn/phản công của MU. Khi phòng ngự, ông Tuchel bố trí một hàng thủ bất đối xứng; wingback phải thường được đẩy cao và Chelsea gần như chơi với hàng thủ 4 người gồm Chilwell, Rudiger, Christensen và Azpilicueta. Kante và Kovacic vẫn là cặp pivot, nhưng Mount sẽ di chuyển rộng hơn ở biên trái để từ đó tạo ra một sơ đồ giống như là 4-2-3-1. Lợi thế của cách bố trí như thế này là:

1. Kante có thể theo sát Bruno Fernandes

2. Bộ tứ vệ đủ để cover hàng công của MU, như vậy Chelsea sẽ có thêm một cầu thủ gây sức ép với bóng

3. Kovacic có thể dâng cao hơn và gây sức ép với cặp tiền vệ phòng ngự của MU

Chung quy lại, như phần lớn các trận đấu giữa các đội Big Six mùa này, tỉ số 0-0 phản ánh đúng sự chặt chẽ của đôi bên. MU đã gây bất ngờ cho Chelsea khi áp dụng chiến thuật pressing tầm cao, nhưng ngoài đó ra thì họ cũng chẳng làm được gì thêm. Chelsea triển khai bóng ổn định hơn, nhưng lại không có phương án tạo ra và tận dụng các cơ hội. Ngoài ra, bản thân việc cả hai đội bóng có vẻ hài lòng với một kết quả hòa để bảo toàn vị trí hiện tại cũng khiến trận đấu không thể cởi mở như mong muốn.

* Dịch từ bài viết của Jasmine Baba trên spielverlagerung.com.

Cùng chủ đề