Bốn lần đổi chiến thuật bất thành của Solskjaer

  • Thứ Ba , 12/03/2019 00:00 GTM+7

Trận đấu với Arsenal chứng kiến HLV Ole Gunnar Solskjaer và cộng sự bốn lần thay đổi sơ đồ đội hình cũng như chiến thuật, nhưng cuối cùng vẫn không tránh được thất bại đầu tiên ở Premier League.

Bốn lần đổi chiến thuật bất thành của Solskjaer

Trận đấu với Arsenal chứng kiến HLV Ole Gunnar Solskjaer và cộng sự bốn lần thay đổi sơ đồ đội hình cũng như chiến thuật, nhưng cuối cùng vẫn không tránh được thất bại đầu tiên ở Premier League.

Man United khởi đầu trận đấu với sơ đồ 4-4-2 giăng ngang. Ở hàng tiền vệ, Nemanja Matic và Fred đá cặp tiền vệ trung tâm, và hai bên cánh là Paul Pogba (trái) và Diogo Dalot (phải). Trên hàng tiền đạo là Romelu Lukaku và Marcus Rashford, những người hùng ở trận đấu với PSG cách đó mấy ngày.

Sơ đồ 4-4-2 của MU ở đầu trận

Việc HLV Solskjaer để Man United xuất phát với sơ đồ 4-4-2 không có gì bất ngờ. Đó là sơ đồ phù hợp nhất với Man United trong tình hình nhân sự hiện tại. Đó cũng là sơ đồ phù hợp với hoàn cảnh của trận đấu với Arsenal, trận đấu trên sân của một đối thủ cạnh tranh top 4 trong bối cảnh sức lực của United vừa bị bào mòn sau hơn 90 phút căng thẳng với PSG. Và đừng quên là Man United đã đánh bại PSG để làm nên cú ngược dòng thần kỳ với chính sơ đồ 4-4-2 này.

Tuy nhiên, việc Pogba được bố trí ở vị trí tiền vệ lệch trái lại khiến nhiều người nhíu mày. Về lý thuyết thì cầu thủ người Pháp không hợp chơi ở vị trí đòi hỏi phải di chuyển và hỗ trợ phòng ngự rất nhiều này. Vị trí ấy hợp với những người như Andreas Pereira, người đã được sử dụng ở trận đấu với PSG hơn. Về đẳng cấp thì Pereira không thể so bì với Pogba. Nhưng anh chịu khó di chuyển, chịu khó hỗ trợ phòng ngự, và có ý thức phòng ngự cũng như kỷ luật vị trí tốt hơn.

Và thực tế, chính vị trí của Pogba đã trở thành mắt xích hỏng, khiến hoàn toàn hệ thống đổ gãy. Về lý thuyết, nhiệm vụ của Pogba (cũng như người đá ở đối diện là Dalot) là gây sức ép với trung vệ lệch (trong sơ đồ 3 trung vệ ) của Arsenal khi anh ta có bóng để ngăn không cho anh ta triển khai bóng theo trung lộ. Và khi cầu thủ này đưa bóng ra biên, thì Pogba phải lập tức phối hợp cùng với hậu vệ biên gây sức ép để đoạt lại bóng. Tuy nhiên, trên thực tế thì Pogba chỉ hoàn thành được mỗi nhiệm vụ đầu tiên.

Arsenal dễ dàng đưa bóng ra biên

Sự thiếu quyết liệt cũng như khả năng chọn vị trí tồi khi pressing của Pogba đã tạo điều kiện cho Arsenal nhiều lần có thể triển khai bóng một cách thoải mái ra biên phải của họ. Maitland-Niles, người chơi wingback phải của Arsenal ở trận này, có thể dâng cao một cách thường xuyên, do đó ép được đội hình của Man United xuống, và từ đó khai thác các khoảng trống mà họ tạo ra.

Ở bàn thua đầu tiên, rõ ràng là thủ thành De Gea đã mắc lỗi phán đoán. Nhưng cũng phải nói rằng ở thời điểm Granit Xhaka sút bóng, anh đã quá thoải mải. Hai tiền vệ trung tâm của Man United đã bị ép xuống quá sâu, trong hai tiền đạo thì chưa lùi về hỗ trợ, và do đó ở giữa họ có một khoảng trống quá lớn. Xhaka đủ thời gian nhận bóng, xoay người và ngắm nghía trước khi tung ra cú sút của mình.

Sơ đồ 4-4-2 giăng ngang yêu cầu các cầu thủ phải duy trì được cự ly giữa các vị trí cũng như các tuyến một cách chặt chẽ. Chỉ cần một mắt xích bị xô lệch là cả hệ thông sẽ sụp đổ ngay. Nếu không nhận được sự hỗ trợ kịp thời từ các vị trí còn lại, cặp tiền vệ trung tâm trong sơ đồ 4-4-2 rất dễ bị đối phương áp đảo về quân số. Đó thực tế là những gì đã diễn ra trong thời gian đầu hiệp 1, khi Mesut Oezil thường xuyên di chuyển tự do để cùng với hai tiền vệ trung tâm của Arsenal là Xhaka và Aaron Ramsey cô lập bộ đôi Fred-Matic của Man United.

Trong tình huống trên, cả hai tiền đạo lẫn Pogba đều không có động thái hỗ trợ, để cho hai tiền vệ của họ phải chiến đấu với ba cầu thủ của đối phương. Hệ quả là Arsenal dễ dàng triển khai bóng lên phía trên và tạo ra một tình huống sóng gió. Trong thời gian đầu hiệp 1, những tình huống như thế này không hiếm. Điều quan trọng là việc không có được một thế trận tốt khiến United trở nên bị động, không thể tạo ra nhiều cơ hội và phải phòng ngự vất vả hơn.

Sau chưa đầy 30 phút chơi với sơ đồ 4-4-2, HLV Solskjaer cảm thấy ông phải thay đổi. Bên ngoài được piste, vị HLV người Na Uy gọi Pogba và giơ ba ngón tay. Man United trở lại với hàng tiền vệ ba người. Tuy nhiên, sơ đồ mới của Man United không phải là 4-3-3 quen thuộc, mà là 5-3-2 khi không bóng và 3-1-4-2 khi có bóng. Dalot được kéo lùi xuống để chơi như một wingback, trong khi Ashley Young thì ép vào giữa để cùng Smalling và Lindelof tạo thành hàng hậu vệ ba người. Khi United lên bóng, Dalot và Shaw sẽ dâng cao như các tiền vệ.

Sơ đồ mới giúp Man United đối phó với những pha lên bóng của Arsenal tốt hơn. Về cơ bản, hai wingback của họ sẽ theo sát hai wingback của Arsenal, khiến cho đội chủ nhà không còn có thể triển khai bóng xuống biên một cách dễ dàng như trước nữa. Ở giữa sân, hàng tiền vệ ba người của Quỷ đỏ cũng kiểm soát bóng tốt hơn. Rủi ro là ở các vị trí trung vệ. Nếu Arsenal có thể vượt qua được các lớp pressing đầu tiên, ba trung vệ của Man United sẽ phải đối mặt với ba tiền đạo của đối thủ. Và điều quan trọng là với sơ đồ này, United không tấn công được nhiều.

Đó là lý do ngay đầu hiệp hai, HLV Solskjaer lại thực hiện thêm một thay đổi nữa. Dalot được đẩy cao hẳn lên để chơi như một tiền đạo cánh, Young trở lại vai trò hậu vệ cánh phải, và Man United trở lại với sơ đồ 4-3-3 quen thuộc. Về vai trò, hai hậu vệ cánh của Man United có một chút khác biệt. Young chơi thấp hơn và thiên về phòng ngự nhiều hơn. Trong khi đó, Shaw thường xuyên được đẩy cao lên quá vạch giữa sân. Điều đó cũng có nghĩa là Rashford, người chơi tiền đạo lệch trái, sẽ thường xuyên có mặt ở trung lộ.

Cách bố trí này cơ bản là khá mạo hiểm. Bởi cũng như với sơ đồ 3 trung vệ, nếu các cầu thủ Arsenal vượt qua được các lớp pressing đầu tiên của Man United thì ba hậu vệ của họ là Young, Smalling và Lindelof sẽ phải mặt đối mặt với ba cầu thủ tấn công của Arsenal là Lacazette, Aubameyang và Oezil (sau thay bằng Iwobi). Tuy nhiên, đổi lại, Man United kiểm soát bóng tốt hơn và tạo ra được một thế trận tấn công sáng sủa hơn.

Từ đầu hiệp hai cho tới trước thời điểm Aubameyang ghi bàn từ chấm 11m, United là đội làm chủ hoàn toàn thế trận. Họ kiểm soát bóng 63%, so với chỉ 37% của Arsenal. Họ cũng tung ra được 4 cú sút, trong khi đối thủ không có được sú sút nào. Có cảm giác bàn thắng đã ở rất gần các cầu thủ Man United. Nhưng rồi, pha phạm lỗi vô duyên của Fred với Lacazette trong vòng cấm đã khiến những kế hoạch của HLV Solskjaer đổ vỡ.

Trong thời gian cuối trận, trong nỗ lực tìm kiếm bàn thắng, HLV người Na Uy quyết định đi nước cờ chót, một nước cờ khá mạo hiểm khi rút Matic ra để thay bằng tiền đạo trẻ Greenwood (trước đó đã thay Dalot bằng Martial). Điều đó cũng có nghĩa là trong khoảng 20 phút cuối trận, Man United đã chơi với sơ đồ 4-2-1-3, trong đó Greenwood được đá khá tự do sau lưng ba tiền đạo Martial, Lukaku và Rashford.

Tuy nhiên, điều chỉnh cuối cùng này của Solsa đã không phát huy tác dụng nào cụ thể. United chịu thất bại đầu tiên ở Premier League dưới thời HLV người Na Uy, sau 12 trận chỉ biết thắng (10) hoặc hòa (2). Dù thất bại, song Solsa hoàn toàn có thể hài lòng với những gì mà các cầu thủ đã thể hiện. Họ thích ứng tốt với những điều chỉnh chiến thuật liên tục của ông và cộng sự. Các CĐV cũng có lý do để cảm thấy lạc quan. Sau một thời gian dài tỏ ra tù túng và bế tắc dưới thời Mourinho, United lại một lần nữa cho thấy sự linh hoạt về mặt chiến thuật, điều mà họ đã không còn thường xuyên được thấy từ sau khi Sir Alex nghỉ hưu.

Cùng chủ đề